περισςεύω
A.
to be over and above the number, μύριοί εἰσιν ἀριθμόν . . , εἷς δὲ π. Hes. Fr. 160 ; περιττεύσουσιν ἡμῶν οἱ πολέμιοι the enemy will go beyond us, outflank us, X. An. 4.8.11.
II.
to be more than enough, remain over, τἀρκοῦντα καὶ περιττεύοντα Id. Smp. 4.35 ; τὸ π. [ἀργύριον] Id. Vect. 4.7; ἂν ᾖ τι . . περιττεῦον Pl. Lg. 855b; εἴ τι π. ἀπὸ τῶν τόκων SIG 672.19 (Delph., ii B. C.); ἡ περιττεύουσα τροφή Arist. HA 619a20; τὸ π. τῶν κλασμάτων Ev.Matt. 14.20; τοσοῦτον τῷ Περικλεῖ ἐπερίσσευσε, κτλ. such abundance of reason had Pericles for his belief, Th. 2.65; τοσόνδ’ ἐπερίσσευσεν αὐτοῖς εὐνοίας J. AJ 19.1.18; τὸ ἀνδρεῖον ἐπερίττευεν αὐτῇ D.H. 3.11.
2.
in bad sense, to be superfluous, τὰ περισσεύοντα τῶν λόγων S. El. 1288; ἵν’ ἐμοὶ περιττεύῃ, i. e. that I may be over-rich, Diog.Oen. 64.
III.
of persons, abound in, χορηγίᾳ, opp. ἐλλείπω, Plb. 18.35.5, etc.; αἱ ἐκκλησίαι ἐπερίσσευον τῷ ἀριθμῷ Act.Ap. 16.5 :—Med., c. gen., περισσεύονται ἄρτων have more than enough of . . , Ev.Luc. 15.17.
2.
to be superior, π. παρά τινα to be better than . . , LXX Ec. 3.19; ὑπέρ τινα ib.1 Ma. 3.30 (v.l.); be better, have the advantage, 1 Ep.Cor. 14.12; π. μᾶλλον abound more and more, sc. in Christian graces, 1 Ep.Thess. 4.1, 11:—Med., περισσευόμεθα, opp. ὑστερούμεθα, 1 Ep.Cor. 8.8.
IV.
causal, make to abound, πᾶσαν χάριν π. 2 Ep.Cor. 9.8; τινὰς τῇ ἀγάπῃ 1 Ep.Thess. 3.12 :—Pass., to be made to abound, Ev.Matt. 13.12, 25.29.
2.
of Time, π. τὰς ὥρας make them longer, Ath. 2.42b.