κάρχαρος
ον, α, ον
A.
saw-like, jagged, so with saw-like jagged teeth, κύων Lyc. 34, Luc. Luct. 4, cf. Ael. NA 16.18; στόμα Opp. C. 3.142; ἕρκος Id. H. 1.506; ὀδόντες Philostr. Im. 2.18; δῆγμα Luc. Trag. 302; κάρχαρον μειδήσας, of the wolf, Babr. 94.6.
2.
metaph., harsh, of sounds or language, καρχάραισι φωναῖς Alcm. l.c., cf. Luc. Hist.Conscr. 43; ῥήτωρ Id. Merc.Cond. 35; nickname of Thrason, Bato Sinop. 3; rough, rude, [ἤθη] κ. καὶ σκολιά Plu. 2.468c.