θυώδης
ες
A.
smelling of incense, fragrant, εἵματα . . θυώδεα Od. 5.264; θαλάμοιο θυώδεος 4.121; βωμός h.Ap. 87; νηός h.Ven. 59; ναοί Theoc. 17.123; Οὔλυμπος h.Merc. 322; λίβανος Emp. 128.6; καπνός E. Andr. 1026 (lyr.): Comp. ‐έστερος, τέρμινθος Thphr. HP 3.15.3.
II.
(θύον 1) belonging to the tree θύον, ib. 5.4.2.