θεμιτός
ή, όν, Adv.
A.
allowed by the laws of God and men, righteous, οὐ θεμιτόν [ἐστι],= οὐ θέμις, c. inf., οὐ θ. οἱ ἔφασκε πίνειν οἶνον h.Cer. 207, cf. Pi. P. 9.42, S. OT 993, OC 1758 (anap.), E. Or. 97, Theoc. 5.136, etc.: in Prose, Hdt. 3.37,5.72, Pl. Ap. 30d, IG 2.1059.16, 14.1390; μηδὲ θεμιτὸν . . μηδ’ ὅσιον D. 21.148: in pl., τὰ μὴ θεμίτ’ ἦν [ἰδεῖν] dub. l. in Call. Lav.Pall. 78. Adv. ‐τῶς Phot., Suid.