ἅλις
Adv.
A.
in crowds, in plenty, hence, in a modified sense, sufficiently, enough:
1.
Hom. mostly with Verbs, ἅ. πεποτήαται [μέλισσαι] Il. 2.90; περὶ δὲ Τρῳαὶ ἅ. ἦσαν 3.384; κόπρος ἅ. κέχυτο Od. 17.298; ἅ. δέ οἱ ἦσαν ἄρουραι Il. 14.122:—sts. just enough, in moderation, εἰ δ’ ἅ. ἔλθοι Κύπρις E. Med. 630; ἔφερε κακὸν ἅ. Id. Alc. 907.
2.
in Ep. freq. closely attached to Noun, χαλκόν τε χρυσόν τε ἅ. bronze and gold in abundance, Od. 16.231, cf. Il. 22.340; νῆα ἅ. χρυσοῦ καὶ χαλκοῦ νηησάσθω 9.137; ἅ. χέραδος 21.319; ἅ. δ’ εὐῶδες ἔλαιον Od. 2.339:—rare in Trag. and Com., ἅ. βίοτον εὗρον E. Med. 1107; λύπας ἅ. ἔχων (Elmsl. λύπης) Id. Hel. 589; ἅ. ἐλᾳδίῳ διείς prob. in Sotad.Com. 1.27; freq. in Alex. poetry, ἔχω οὐδ’ ἅ. ὄξος Theoc. 10. 13; ἅ. ὄλβος Call. Jov. 84; ἄρτους ἅ. κατέθηκεν Id. Hec. 35; ἱδρῶ ἅ. A.R. 2.87:—rare with Adj., ἅ. ἦσθ’ ἀνάρσιος A. Ag. 511.
3.
ἅλις (sc. ἐστί) 'tis enough, ἢ οὐχ ἅ. ὅττι . . ; is't not enough that . . ? Il. 5.349; ἢ οὐχ ἅ. ὡς . . ; 17.450, Od. 2.312; ἅ. ἵν’ ἐξήκεις δακρύων S. OT 1515: abs., ἅλις enough! Id. Aj. 1402:—in Trag. c. acc. et inf., Ἀργείοισι Καδμείους ἅ. ἐς χεῖρας ἐλθεῖν A. Th. 679: c. dat., ἅ. δὲ κλάειν τοὐμὸν ἦν ἐμοὶ κακόν E. Alc. 1041.
4.
like an Adj., as predicate, ἅ. γὰρ ἡ παροῦσα συμφορά ib.673, cf. IT 1008, S. Tr. 332.
5.
ἅλις (sc. εἰμί) c. part., ἅ. νοσοῦσ’ ἐγώ enough that I suffer, Id. OT 1061; ἅ. ἐγὼ δυστυχῶν Trag.Adesp. 76.
6.
c. gen. rei, enough of a thing, ἅ. ἔχειν τῆς βορῆς Hdt. 1.119, cf. 9.27; πημονῆς ἅ. γ’ ὑπάρχει A. Ag. 1656, cf. 1659; ἅ. [ἐστὶ] λελεγμένων Id. Eu. 675; ἅ. λόγων S. OC 1016; ἅ. ἀφύης μοι Ar. Fr. 506; to conclude an argument, καὶ τούτων μὲν ἅ. Pl. Plt. 287a; καὶ περὶ μὲν τούτων ἅ. Arist. EN 1096a3, etc.—Cf. ἅλιας.(vαλ‐, cf. γάλι· ἱκανόν, Hsch.; cf. ἁλής.)