ἐπαιτιάομαι
A.
bring a charge against, accuse, τινά Hdt. 2.121.β/, etc.; θεὸν ἐ. Hp. Aër. 22; ἐ. τινά τινος accuse one of a thing, Th. 6.28, D. 21.114; ἦ κἀμὲ γάρ τι ξυμφοραῖς ἐπαιτιᾷ; for your mishaps, A. Pr. 974; also κείνην ἐπαιτιῶμαι τοῦδε βουλεῦσαι τάφου I accuse her of this burial, that she planned it, S. Ant. 490: c. inf., ὧν ἐπαιτιᾷ με δρᾶν Id. OT 645; ὃν . . με . . τρέφειν μιάστορα ἐπῃτιάσω Id. El. 604; Αἴσωπον . . φιάλην ἐπῃτιῶντο κλέψαι Ar. V. 1447, etc.; τὴν πρόμαντιν ἐ. αὐτὸν πεῖσαι Th. 5.16; so ἐ. τινὰ ὅτι . . Hdt. 6.30, Th. 2.70: c. acc. rei, lay the blame upon, τὴν ξυμφορὰν τῆς φυγῆς Id. 8.81; τὸ μῆκος τῆς πορείας Pl. Ep. 329a: also c. acc. cogn., μέζονα ἐπαιτιώμενος bringing heavier accusations, Hdt. 1.26; τοῦτο ἐπαιτιῶμαι, c. acc. inf., I complain of this, viz. that . ., Pl. R. 497b: also c. dupl. acc., ἃ ἐπαιτιῶμαι τὴν γυναῖκα ταύτην the charges which I bring against her, Antiph01.10; τῷ μὲν νῷ οὐδὲν χρώμενον οὐδέ τινας αἰτίας ἐπαιτιώμενον nor ascribing any causes to it, Pl. Phd. 98b.