δηλητήριος
ον, τό
A.
noxious, φάρμακα SIG 37(Teos, v B. C.), cf. J. BJ 1.13.10, Gal. Nat.Fac. 3.7, Hdn. 3.5.5.
2.
δηλητήριον (sc. φάρμακον), τό, poison, Hp. Ep. 19 (Hermes 53.69), Plu. 2.662c, Hdn. 1.17.10, Lib. Or. 64.33; τὰ ὑγιεινὰ καὶ τὰ νοσερὰ καὶ τὰ δ. Porph. Abst. 3.8.