ἀρκεόντως

ἀρκέω

A. enough, abundantly, ἀ. ἔχει A. Ch. 892, Th. 1.22, Hp. Mul. 2.162; ἀ. λέγεται Arist. EN 1102a27; τοῦ βίον ἀ. ἔχειν Ps.-Hdt. Vit.Hom. 7; ἀ. ποδώκης swift enough, X. Eq. 3.12.
Liddell, Scott & Jones
A Greek-English Lexicon, 1940
An open-access project