ψέγω
τινα, τι, τινα
A.
ψέξω Pl. Grg. 518d: aor. ἔψεξα Thgn. 611, S. Aj. 1130, Pl. Lg. 634c, etc.:—Pass., pf. ἔψεγμαι Hp. Acut. 51:—blame, censure, τινα Thgn. l.c., A. Ag. 186(lyr.), 1403; τι S. OC 977, etc.; λόγον δοῦναι . . περὶ ὧν ψέγουσι Pl. Tht. 177b; διά τι Id. Prt. 346c; ἐπί τινι X. HG 6.5.49: c. acc. rei, τὸ . . διδάσκειν Id. Eq. 6.5: c. dupl. acc., τίς ποτ’ ἐστὶν ὅν γ’ ἐγὼ ψέξαιμί τι; S. OC 1172; ἃ ψέγομεν τὸν Ἔρωτα Pl. Phdr. 243d; ταὐτὰ ψέγων καὶ ἐπαινῶν Id. Grg. 510c, cf. Lg. 634c; ψ. τινὰ ὅτι . . , εἰ . . , Isoc. Ep. 2.15, X. HG 6.5.51; τινα c. inf., Pl. R. 404d: c. acc. cogn., ψ. ψόγους Id. Grg. 483c:—Pass., ἡ ἐπιείκεια οὐ ψέγεται there is no objection to it, we find no fault with it, Th. 5.86; ψέγεται ὡς τοιοῦτον ὄν Pl. R. 358a; ψεγ[όμενα], of damaged goods, prob. in Supp.Epigr. 7.417.18(Dura, iii A. D.).