φυλετικός

ή, όν, Adv.
A. of or for a φυλέτης, δικαστήρια, δίκαι, Pl. Lg. 768c, 915c; φ. φιλίαι Arist. EN 1161b13. Adv. ‐κῶς like tribesmen, Id. SE 164a27.
2. = Lat. tributus, φ. ἐκκλησία, = comitia tributa, D.H. 7.59; ἡ φ. (sc. ἐκκλησία) App. BC 3.30; φ. ἀρχαιρεσίαι D.C. 53.23.
II. belonging to a φυλή, γέαι BSA 22.212 (Mylasa).
Liddell, Scott & Jones
A Greek-English Lexicon, 1940
An open-access project