φονεύω
τινα
A.
murder, kill, τινα Hdt. 1.35, 211, al., A. Th. 340 (lyr.), S. OT 716, etc.; c. dupl. acc., [φόνον] φ. τινά Sch.E. Hec. 335: abs., καὶ τίς φονεύει; S. Ant. 1174, cf. El. 34:—Pass., to be slain, Pi. P. 11.17, E. IA 1317 (lyr.), Th. 8.95.
2.
of an animal, ἐὰν . . ζῷον . . τι φονεύσῃ τινά Pl. Lg. 873e.
3.
stain with blood, φασγάνῳ δέρην E. IA 875 (troch.).